Your connection is unstable.
Please check your connection!
/
     

Ngọn Đèn Trên Sân Cỏ

Trời mưa tầm tã. Sân tập chỉ còn vài bóng người, và giữa khoảng sân loang nước ấy, Huy vẫn đang chạy những bước cuối cùng của bài tập tốc độ. Đôi giày đã sũng nước, hơi thở nặng như muốn đứt quãng, nhưng cậu không dừng lại. Huy từng là cầu thủ dự bị suốt hai mùa giải. Người ta gọi cậu là “kẻ ngồi ghế nóng”, “người thừa của đội bóng”. Mỗi lần nghe vậy, tim cậu nhói lên, nhưng cậu không phản bác. Cậu chỉ lặng lẽ tập thêm, chạy thêm, sút thêm. Một tối, khi cả đội đã về hết, Huy vẫn ở lại sân. Huấn luyện viên đứng từ xa quan sát. Ông bước đến và hỏi: - “Sao con không nghỉ? Trời mưa thế này.” Huy lau nước mưa trên mặt, mỉm cười: - “Con không muốn cơ hội đến mà con lại chưa sẵn sàng.” Huấn luyện viên không nói gì thêm, chỉ đặt tay lên vai cậu, ánh mắt đầy suy nghĩ. Ngày cơ hội đến Trong trận bán kết giải trẻ, tiền đạo chủ lực bị chấn thương ngay phút thứ 10. Cả sân im lặng. Huấn luyện viên quay lại nhìn Huy: - “Vào sân đi. Chứng minh cho họ thấy con là ai.” Tim Huy đập mạnh. Cậu chạy vào sân, cảm giác như cả thế giới đang dõi theo. Phút 89, tỉ số vẫn là 0–0. Đội bạn dồn ép, khán giả căng thẳng. Bóng bất ngờ bật ra đúng vị trí của Huy. Không kịp suy nghĩ, cậu tung cú sút mạnh nhất đời mình. Bóng xé gió, găm thẳng vào góc lưới. Cả sân nổ tung. Huy đứng đó, nước mắt hòa với mồ hôi và nước mưa. Đồng đội ôm chầm lấy cậu. Huấn luyện viên nhìn cậu, gật đầu đầy tự hào.

Đường Bóng Cuối Cùng

Trời mưa nặng hạt. Sân bóng lầy lội, còn tiếng cổ vũ thì mỗi lúc một nhỏ dần khi đội của Nam bị dẫn trước 0–2. Đồng hồ chỉ còn chưa đầy mười phút. Ai cũng nghĩ trận đấu đã an bài. Nam đứng giữa sân, áo ướt sũng, chân nặng như đeo đá. Cậu đã bỏ lỡ hai cơ hội ngon ăn, và trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: “Mình đã làm cả đội thất vọng.” Đúng lúc ấy, đội trưởng Huy chạy đến, thở hổn hển nhưng ánh mắt vẫn sáng rực: “Nam, cậu còn chạy được không?” Nam gật đầu. “Vậy thì chạy. Chúng ta chưa thua khi trọng tài chưa thổi còi.” Câu nói ấy như bật lại ngọn lửa trong Nam. Khi bóng được phát lên, cậu lao đi, không nghĩ gì ngoài việc tiến về phía khung thành. Một đường chuyền dài. Nam bật lên, đánh đầu. Bóng vào. 2–1. Cả đội bừng tỉnh. Họ dồn lên. Phút cuối cùng, Nam nhận bóng lần nữa. Hậu vệ đối phương áp sát, nhưng Nam không dừng lại. Cậu ngoặt bóng, sút căng vào góc xa. 2–2. Tiếng còi vang lên. Họ không thắng, nhưng không ai buồn. Nam nhìn đồng đội, mỉm cười. Cậu hiểu rằng chiến thắng lớn nhất hôm nay không nằm ở tỉ số, mà ở việc cậu đã không bỏ cuộc khi mọi thứ tưởng như đã kết thúc.